Posted in DRAW AND WRITE, WRITE

ĐÀ LẠT – AI CŨNG CÓ MỘT CUỘC HẸN.

da-lat-binh-an

Với Đà Lạt, từ người nổi tiếng đến người bình thường, từ nghệ sĩ, trí thức đến dân lao động, từ người cũ đến người mới… ai đã từng đặt chân đến đều được phép yêu và được trao tặng lại những miền kí ức rất đẹp, rất thơ và cả những nuối tiếc. Dù chỉ dăm bảy ngày hay vài ba tháng, ai đến rồi hẳn đã nhớ, đã thương và đã viết về Đà Lạt lúc đang còn ở đó đẹp như lúc đã rời xa. Người có nhiều trăn trở và tâm tư đến với Đà Lạt để lắng đọng và bình yên, người khô cằn trái tim vì cuộc sống mưu sinh tìm đến để khơi dậy lại thứ cảm xúc đã quên lãng. Người nghệ sĩ đi tìm ca từ, ý thơ, nét họa qua cảnh vật và con người từ quá khứ đến hiện tại, người bình dân tìm nơi tạm nghỉ và tìm về những giá trị tinh thần hiếm hoi trong đời sống. Những đôi tình nhân tìm đến chọn Đà Lạt làm nhân chứng cho tình yêu, những kẻ cô đơn tìm đến để được vỗ về, an ủi và nuôi dưỡng niềm tin vào tình yêu…

Mỗi người có một lí do khác nhau nhưng đủ nặng lòng để ai cũng tham lam muốn giữ Đà Lạt cho riêng mình, có thể chỉ để níu giữ một khoảnh kí ức chưa đủ đầy của những ngày tháng ấy, một mùa hoa dã quỳ cũ – rất cũ, trên một dốc đồi phủ một màu vàng hoa, hoa ngập cả trong hơi thở, đọng lại trên môi, rơi mềm trên vai và thời gian đã dừng lại… Chỉ chừng đó thôi cũng đủ để mỗi năm lại cứ lưu luyến xin được hẹn hò với Đà Lạt, có thể lại vào mùa dã quỳ vàng rực, hay lúc hoa anh đào vừa phơn phớt hồng hay mùa cà phê đang đơm hoa trắng muốt… để điền thêm vào những khoảng trống kí ức – nối liền những mảnh ghép rời rạc nhưng mạch lạc… Dù cảnh có thay đổi, dù người không còn cũ thì ít nhất vẫn còn đó một mùa hoa và hơn hết là một Đà Lạt, như Nguyễn Vĩnh Nguyên trìu mến gọi “Đà Lạt – một thời hương xa”.

Leave a comment