Gặp em nhiều lần qua công việc, khi thì mình vội vàng kiếm em vào phiên em trực để lấy phiếu taxi, khi thì em kiếm mình để ghi một số giấy tờ, kí gấp tờ giấy chứng sinh…. Cũng chỉ vậy thôi, hoàn toàn không biết gì hơn về nhau, cũng chưa bao giờ hỏi thăm hay nói thêm một câu gì ngoài chuyện công việc đang cần giải quyết – dù vẫn được gọi là đồng nghiệp. Cũng nhớ hình như có lần em mệt hay sao đó có vẻ không nhiệt tình lắm… Rồi cũng chỉ vậy thôi, như hầu hết các mối quan hệ khác, cứ lướt qua vội vàng… Mình còn chưa kịp nhớ tên em là gì – mà chính xác là không hỏi…
Rồi nhận được tin em mất một cách đột ngột, cũng chưa kịp nhớ là ai dù biết chắc là đã gặp em rất nhiều lần… Rồi sau đó, nghe những câu chuyện “hành lang” và đến viếng em, mới hiểu thêm về em, về hoàn cảnh của em nhưng chẳng để làm gì nữa, chẳng còn có cơ hội để thăm hỏi và thân thiện hơn, có chăng chỉ để an ủi chính mình là có biết một chút về cuộc đời ngắn ngủi của một người…
Cuộc sống vẫn cứ vội vàng, con người ta vẫn cứ phải lướt qua nhau để kịp sống…!
