Posted in DRAW AND WRITE

Tôi yêu Sài Gòn không chỉ bởi Sài Gòn nhiều nắng.

Không ai chọn được nơi mình sinh ra, nhưng có thể chọn được NƠI MÌNH SINH SỐNG (đổi ý một chút, không phải là “cách mình sẽ sống”).

Tình yêu Sài Gòn trong mình là một tình yêu có thật. Lúc xa Sài Gòn, cảm giác nhớ SG là một điều hiển nhiên nên chưa tin lắm vào tình yêu đó. Bây giờ, đang ở trên mảnh đất này vẫn cảm thấy yêu nó nhiều thật nhiều, điều này giúp mình nhận ra tình yêu đó là thật, thật như cảm xúc tràn ngập khi ở bên cạnh ai đó và hiểu rằng mình đang yêu…

Mình hiểu Sài Gòn không đáng yêu với tất cả mọi người, bạn bè mình ở xa đến với Sài Gòn một thời gian ngắn thường ít hiểu được nó…Cái không khí ồn ào, bụi bặm, đường xá xa xôi, khó hẹn hò, gặp gỡ nhau và cả những chiều kẹt xe hàng tiếng trên đường đã tạo một cảm xúc không tốt về SG…Mọi người thường nghĩ Sài Gòn là nơi để ghé chơi cho thêm chút hương vị cuộc sống, bổ sung thêm cái cảm giác quá đỗi bình lặng của một thành phố nhỏ bé như Huế…Và đó cũng là cảm giác của mình trong những tháng đầu và cả năm đầu tiên khi đến với Sài Gòn, có nhiều điều để chưa yêu được, và một trong những lí do là sự khó thích nghi của một người con gái Huế ít thích bon chen và gắn bó với cuộc sống gia đình. 

Vậy mà, cứ sống hết mình, cứ trôi theo cái nhịp sống ồn ào, vội vã đó cho đến một lúc nhận ra bản thân mình cũng đã thay đổi và cảm xúc của minh về một nơi chốn cũng thay đổi, giờ chỉ có thể sống ở đây chứ không phải một nơi chốn nào khác. Uhm, cũng chỉ nói ở thì hiện tại, có thể trong tương lai mình sẽ gắn bó với một nơi nào khác và cũng sẽ tìm được tình yêu vì mình biết mình đã là một người dễ thích nghi (có lẽ Sài Gòn đã cho mình điều này sau bao năm lăn lộn) và có lẽ tính cách đó phù hợp với cuộc sống đa dạng và “đa phong cách” của Sài Gòn. Ở đây, bạn có thể sống theo cách mà bạn muốn, bạn có thể chọn lựa cách sống bình dân của riêng bạn như ăn cơm vỉa hè, quán xá nhậu nhẹt bụi bờ, cà phê “bệt” ven đường, đi xe cà tàng, bận quần đùi đi dép lê ngoài đường…mà không ai phán xét gì bạn và cũng không biết bạn là ai. Nhưng bạn cũng không bỏ lỡ nhịp sống của một chốn phồn hoa đô hội khi một hôm nào đó ngẫu hứng muốn ăn chơi tại một nơi sang trọng nào đó. Cuộc sống của bạn ở nơi làm việc và cuộc sống hằng ngày của bạn có thể tách biệt mà không sợ một sự nhòm ngó nào. Bạn có thể làm việc trong một công ty lớn, với tác phong rất chuẩn mực, bạn có thể là một ông xếp lớn nguyên tắc, nhưng bước ra khỏi cổng công ty bạn có thể là bất cứ ai, bạn có thể là thành viên của một nhóm chơi nhạc tụ tập đàn hát ngẫu hứng ở một ngõ ngách nào đó của Sài Gòn. Con của bạn có thể lớn lên trong một điều kiện không bằng chúng bạn, nhưng bạn có thể giúp con nhận thấy sự phong phú của cuộc sống ở một môi trường đa dạng như thế và chọn lựa điều mình muốn và muốn trở thành ai trong cuộc đời…

Mình thì thích nhất những lúc lang thang trên những đường phố đi bộ xinh đẹp ở trung tâm Sài Gòn, cảm nhận hết các cung bậc, màu sắc của cuộc sống đan xen hài hoà bên nhau. Đó là sự tương phản của những gánh hàng rong bán đủ món đồ từ trái vài trái ổi, dúm me, dăm ba cái bánh nướng, trà nước và cả những hàng rong bán sách; cho đến những nhà hàng, cửa hiệu, khu mua sắm có tiếng thuộc hàng sang trọng và cao cấp nhất. Người đi trên đường phố có thể sang trọng xúng xính trong những thời trang có thượng hiệu dễ nhận ra, cũng có thể là những người bình dân mộc mạc dép lê tranh thủ những phút giây rãnh rỗi đi cho biết Sài Gòn…Bên cạnh những xe hơi thuộc hàng quý tộc là những chiếc xe làm ăn cũ mèm mà có lẽ gặp nhiều ở Sài Gòn hơn bất cứ nơi nào…

Tất cả những điều này có thể  chỉ là cảm giác chủ quan của mình, bởi vì mình yêu Sài Gòn.

PS: Mượn cái tựa đề của quyển sách “Bởi Sài Gòn nhiều nắng” vừa được tặng hôm nay.

Sài Gòn, 19/01/2014

(Sau một ngày lang thang với Sài Gòn, có cảm xúc để nguệch ngoạc…)

Posted in DRAW AND WRITE

Nhớ…

Ở thành phố – nơi nhiều tiếng máy móc và bão hoà âm thanh này nhiều lúc ta nhớ da diết một thứ âm thanh xa vời nào đó: tiếng côn trùng rả rích mỗi đêm, tiếng ệnh oạng gọi nhau bên mép nước, tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng chim líu lo khi tình cờ bay qua tán cây trước cửa nhà…

Ở nơi nhiều tiếng người này có nhiều lúc người ta nuôi gà chỉ để nghe tiếng gáy của nó mỗi sáng…

Nhiều lúc chỉ ao ước đến một nơi nào đó chỉ để nghe tiếng gió – tiếng gió đi qua kẽ lá, lùa qua cánh cửa gỗ trên căn gác cũ khẽ kêu cọt kẹt chứ không phải tiếng gió rít khi đi qua những bức tường betong kiên cố…

Nhớ những âm thanh ngày tháng cũ…!

Posted in DRAW AND WRITE, WRITE

Cừu

Ngủ vội từ 5 giờ sáng, dậy vội từ 8 giờ sáng. Âm thanh rộn ràng đầu tiên lọt vào tai là từ chiếc xe “phát thanh” của phường kêu gọi mọi người đi bầu cử, cũng được chú công an phường “chiếu cố” gọi nhắc lên lấy phiếu từ hôm trước nên đã sẵn sàng rồi. Đến nơi, thấy mọi người đã xếp sẵn một hàng dài, mình cũng đúng quy trình – ngoan ngoãn vô lấy phiếu, xếp lại, bỏ vô thùng – chỉ không có cái đoạn vô phòng kín.
Đi ăn sáng, uống cà phê, rồi đi siêu thị – đến chỗ nào cũng đông đúc đến ngạt thở, mới chợt nhớ bữa trước đi dự hội thảo đã được update thông tin dân số Việt Nam bữa nay đã trên 93 triệu – vậy mà mình cứ nhớ con số học địa lí từ thuở nào và cứ chắc mẩm là 80 triệu, cũng lo lo đến một lúc nào đó Sài Gòn đang rất rộng lớn trong suy nghĩ của mình cũng sẽ dần nhỏ hẹp lại theo đúng quy luật…

Về đến nhà là quá trưa, thang máy cũng đông nghịt – chắc mọi người mới đi bỏ phiếu về. Râm ran là câu chuyện bầu cử – có chú khoe bỏ hết cho cả nhà mấy người xong rồi, mình cũng đại diện cho cả hai nhân khẩu nhà mình. May quá, có một chú quẹt dùm cái thẻ và cắt đứt câu chuyện: Em ở tầng XL à, cái nhà hay vẽ tranh đó à, em làm nghề gì mà hay vẽ vậy? Cười – em hay vẽ thôi chứ em chỉ có được một chữ sỹ mà không liên quan gì đến hội họa đâu. Cũng chỉ là câu chuyện vu vơ thôi nhưng cũng để đánh lạc hướng suy nghĩ của mình về những điều vui vui…

Vô nhà, cởi giày nhìn lại mới thấy vết máu khô ở gót chân vẫn còn đó – di chứng từ khuya qua “đi đẻ đêm” về nhà cũng rửa ráy kỹ rồi nhưng mệt quá ngủ vùi không biết vẫn còn đó- nghĩ mà thương cho cái mền, cái gối và người bên cạnh bị mình dẫm đạp xuống đêm.

Chiều xem tin tức, cập nhật tin tức bầu cử dường như là thành công tốt đẹp, không có trường hợp bầu hộ, bầu thay thoáng thấy lòng cau có vì hiển nhiên đó là điều không thật… Mà rồi chợt nghĩ, thôi thì thế thôi, bản thân mình thôi còn không đủ năng lượng để chu đáo và chăm sóc chính mình nên không cần ôm đồm thêm việc khác – đôi lúc cũng phải biết học làm cừu để tiết kiệm năng lượng cho mình.
Đang suy nghĩ miên man, chợt điện thoại reng, chú công an phường gọi lại hỏi đi bầu cử chưa – nghĩ thì người ta cũng phải làm tốt việc người ta được giao thôi chứ biết làm sao được! Tự nhiên thấy chuyện đi “bỏ phiếu vào thùng” của mình hết sức là đúng đắn – ít nhất cuối tuần cũng tiết kiệm được một buổi chiều tối chủ nhật thảnh thơi toàn tâm ý cho những việc quan trọng khác

Cuối cùng, cừu quyết định vẫn sẽ là cừu vì sức cừu chỉ có vậy.

Posted in DRAW AND WRITE

Sứ mệnh.

image.jpegLâu rồi, không nghĩ đến chuyện gì khác nữa – cặm cụi với con đường mình chọn, bỏ qua những sở thích cá nhân, nhiều lúc cả những tươi vui của cuộc sống và những mối quan hệ để sống với những thăng trầm của nghề nghiệp. Nhiều lúc cũng tự hỏi điều gì giữ mình với công việc nhọc nhằn với gánh nặng trách nhiệm lớn lao này….

Liệu điều quan trọng nhất đối với một công việc có phải chỉ là đam mê? Đam mê theo định nghĩa của Merriam Webster là cảm giác rất hào hứng và nhiệt tình đối với một thứ gì đó hay làm một điều đặc biệt nào đó. Tất nhiên để duy trì được những cảm giác ấy, đam mê cần được nuôi dưỡng. Có nhiều thứ nuôi dưỡng đam mê: niềm hạnh phúc khi hoàn thành công việc, cảm giác mãn nguyện khi chinh phục một thử thách, cảm nhận được sự tiến bộ của bản thân và quan trọng nhất là khi đem đến được niềm vui, nụ cười cho người khác…Nhưng cũng chừng ấy thứ làm đam mê lụi tàn: cảm giác bất lực khi mọi thứ nằm ngoài khả năng, sự cố gắng của bản thân trong nhiều trường hợp trở nên vô nghĩa, rồi cuộc chiến với những vùng xám – khi ranh giới giữa trắng và đen không rõ ràng để rồi nhận sai và thất bại theo một cách nào đó, những giới hạn của bản thân, của y học mà con người không thể vượt qua được để rồi gánh nặng trách nhiệm trên vai càng trĩu nặng… Nhiều lúc nghĩ đến những bất trắc, rủi ro nghề nghiệp chỉ biết rùng mình và tự trấn an mình gắng lên…

Với chỉ đam mê có lẽ chưa đủ, nếu chỉ với đam mê có thể mình đã bỏ cuộc lâu rồi, từ cái thời nội trú… Điều quan trọng hơn gắn kết mình với công việc có lẽ là ý niệm về sứ mệnh bản thân. Khi ta đã xem đó là sứ mệnh của cuộc đời ta chỉ biết dấn thân và tạm quên đi mọi thứ xung quanh, quên cả cuộc sống riêng của mình, quên cả những thành công và thất bại, quên cả nụ cười và những giọt nước mắt, quên cả những ghi nhận và cả những phán xét, cặm cụi làm và cặm cụi đi tới từng bước nhẫn nại…

Có những ngày mệt mỏi nhiều hơn niềm vui, nghĩ về sứ mệnh cuộc đời mình để có động lực bước tiếp…

 

Posted in DRAW AND WRITE

Kí Ức Ngày Tết.

Tết với nó bao giờ cũng gợi nhiều cảm xúc dù cuộc sống và đặc thù công việc của nó chẳng bao giờ có được một cái Tết thư thả như mọi người. Từ ngày vào Sài Gòn có năm nó vội vàng về quê ăn tết vài ba ngày, có năm nó an phận ăn tết quê mới… Năm nay, may mắn nó được về nhà ăn tết, nghỉ ngơi vài ngày…

Nó cũng sẽ mua quà cho bà ngoại nó như mọi năm, nói chung những thứ bà nó thích cũng giống nó nên đơn giản lắm: vài bịch đậu phụng tẩm cà phê, một ít cà phê thơm ngon… Sáng mồng một tết, có lẽ người đầu tiên mà nó gặp và chúc tết là bà – và câu chúc của nó như cả trăm năm nay: chúc bà khoẻ mạnh, sống lâu trăm tuổi cùng con cháu, chắc bà nó sẽ lại cười sảng khoái và cả nhà sẽ lại rổn rảng tiếng cười – bà ngoại nó có giọng nói và điệu cười làm hào hứng người đối diện… Thỉnh thoảng nó có thấy bà giận, nhưng có lẽ buồn thì chưa thấy, đến nỗi bây giờ nó vẫn không hiểu bà nó giỏi cất giấu nổi buồn hay bà nó biết cách sống mà không cần buồn. Nó nhớ mỗi lúc có việc gì cần hay cần sự trợ giúp mẹ nó cũng gọi bà, bà nó còn hơn một người đàn ông uy nghiêm, trụ cột trong gia đình. Nó cũng nhớ bà nó là người sáng tạo ra nhiều món ăn ngon, nhất là dưa món tết không cần phơi khô ăn dòn rụm, món thịt dầm vừa kịp thấm mà không cứng…

Mồng hai, nó sẽ ghé bác nó và không quên để xin thêm một cái bình gốm nữa – nó định cũng lâu rồi mà chưa có dịp về. Nó nhớ năm trước nó dặn trước bác nó từ lúc còn ở Sài Gòn, đến lúc xuống thì bác đã gói sẵn chu đáo hai cái bình đôi – dù một mập một ốm nhưng đứng cạnh nhau rất cân đối, hài hoà. Nó nhớ cái bàn cũ, mấy cái ghế salon đã bay hết phần nệm cũ mèm, xung quanh cũng toàn sách cũ, đồ gốm cũ, cả bài báo dán trên tường cũng cũ…, chỉ có bộ ấm trà nóng hổi là mới, còn những câu chuyện cũng cũ… Tết nhà bác nó mấy năm nay đều vậy. Hồi nhỏ khi còn mấy chị ở nhà, bác gái nó còn khoẻ thì còn có món này món nọ chứ mấy năm gần đây tết chỉ vậy thôi, có chăng là bác nó thư thả chuyện trò hơn vì không đi nơi này, nơi nọ, không đi tìm kiếm đồ gốm cũ… Những câu chuyện của bác nó thì chẳng bao giờ có hồi kết, kéo dài bất tận như những câu chuyện gốm kể từ đáy sông Hương…

Nó chỉ tưởng tượng vậy thôi. Tết này nó về muộn nên không kịp lên mộ thăm bà ngoại nó cùng gia đình như mọi năm. Nó cũng chẳng có cơ hội rề rà bên ấm trà với bác nó nữa. Giỗ của bác nó là một ngày rất đẹp – 14/2, dù là ngày giỗ đầu tiên nó cũng sẽ không có mặt. Cuộc sống nó vậy, nó có được nhiều điều và nó cũng mất rất nhiều, nhưng nó đã quen và chấp nhận với sự bỏ lỡ nhiều thứ, nhiều lúc bản thân nó còn bị bỏ quên… nhưng đến bây giờ nhìn lại, với nó một trong tài sản đáng giá nhất vẫn là những kí ức đẹp dù rất ngắn ngủi, và giữa bộn bề cuộc sống nó vẫn thích Tết – nhất là Tết của năm cũ, Tết của tuổi thơ với những điều giản dị và ấm áp…

Posted in DRAW AND WRITE

Nàng và Hoa

Nàng & Hoa – viết cho ngày của nàng.

Nàng yêu hoa, có thể nói hoa là tình yêu đầu đời của nàng – đúng hơn là nàng yêu sắc hoa, hương hoa vẫn chỉ là thứ thêm vào tuỳ ý, đừng quá nồng hay quá khắc với nàng là được. Nhưng cũng đã lâu rồi, từ ngày ấy, ngày mà nàng có thể chăm chút bó hoa cuối cùng để tặng nàng ấy trước lúc nàng ấy đi rất xa, nàng không có đủ can đảm để cắm thêm một lọ hoa nào cho riêng nàng nữa.

Hôm nay, nhà nàng lại có hoa – hoa của riêng & dành cho nàng – không còn hứng thú nhiều với những màu sắc quá sặc sỡ nữa, từ bao giờ gu màu sắc của nàng đối với mọi thứ, kể cả hoa cũng giảm xuống một tông màu. Có thể nàng đã già, có thể tâm hồn nàng đã bước sang một cung bậc mới – cuộc sống mà, đong đủ hết – nàng cảm nhận được buồn vẫn nhiều hơn vui… Dù vậy, với những thứ nằm trong tầm tay nàng, với những gì nàng làm dù to lớn hay nhỏ bé, nàng luôn cố gắng thổi niềm đam mê, hứng khởi của nàng vào đó – dù không rạo rực, không ồn ào như tuổi trẻ nhưng đủ để nàng tự cảm nhận được cái sức sống & khát khao âm ỉ bên trong và điều đó giúp nàng gạt bớt chút buồn, giữ thêm chút vui nữa cho mình. Nàng cảm nhận được sắc hoa là nàng không còn đủ rực rỡ để kêu gọi ong bướm nhưng nàng tự thấy mình gợi cảm, đằm thắm hơn trong màu sắc mới: màu cũ – nàng cũng thấy mình mới hơn trong những gam màu cũ này.

Mồng 8 tháng 3 năm nay của nàng cũng khác những năm xưa – nàng mong đợi những phút giây một mình hơn mọi thứ khác: ngắm hoa, ngắm cuộc sống và nghĩ về chính nàng, về những người phụ nữ đã & đang đi qua cuộc đời nàng… Nàng cũng thích ngửi hương hoa, có khi còn thích hơn ngắm hoa – dù đó chỉ là mùi hoa khô – mùi của những ngày tháng cũ còn vướng víu trên hoa và lá đã dần hết sắc…

Tranh: Hoa Sao (1.2017)

Posted in WRITE

KHOẢNH KHẮC HẠNH PHÚC.

Những ngày này, Sài Gòn mưa nhiều lắm, biết sợ cơn mưa trên chặng đường xa lúc nửa đêm nên cũng biết yêu hơn cơn mưa ngoài cánh cửa để thấy còn có đó những góc nhỏ ấm áp bên đời. Có những người phụ nữ hạnh phúc chỉ đơn giản là một giấc ngủ yên trong tiếng mưa đêm, bên những người mình yêu thương nữa thì thành ra quá nhiều rồi…

Những ngày này, cuộc sống bên ngoài ấy nhiều lao xao để biết trân trọng hơn những thứ mình đang có, biết góp nhặt và chắt chiu thêm hạnh phúc cho những ngày sau. Ai mà biết được trên một quãng đường quá dài và quá xa, sẽ được thêm nhiều nhưng cũng sẽ có nhiều thứ vơi đi… Chẳng ai có thể đi hết một cuộc hành trình dài với cùng những thứ lúc bắt đầu…

Những ngày này, không còn bé nhỏ cũng không còn mơ mộng để tin vào những điều vĩnh cửu và bất biến nhưng vẫn tin rằng có những thứ dù không hiện hữu nhưng sẽ còn lại mãi mãi với thời gian. Nếu được nhắn gửi với ai đó thì mình sẽ nhắc lại một câu nói rất xưa cũ: “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có giây phút vĩnh cửu của tình yêu” …và cũng để nhắc mình biết trân trọng, nâng niu từng khoảnh khắc hạnh phúc khi còn may mắn có được.
(23.9.16)

Posted in WRITE

CẢM XÚC.

Giật bắn người vì tiếng chuông điện thoại, như phản xạ tự nhiên mỗi khi bị thức giấc giữa đêm, nó đưa điện thoại lên vuốt cái màn hình và nghe, rồi vui mừng nhận ra đó là tiếng chuông báo thức lúc 6 giờ sáng, báo cho biết nó sắp hoàn thành nghĩa vụ – nó đã có một đêm trực bình yên. Nó cảm thấy vui và nhẹ cả người vì trút được gánh nặng. Nhưng rồi bữa ăn sáng khô khan mà nó tin rằng sẽ nạp đủ năng lượng cho ngày cuối tuần bận rộn – một mì, hai trứng ốp – la tưởng như bị nghẹn lại ở cổ họng. Nó hay bỏ qua những tin không vui trên tường FB đặc biệt lúc cần nhiều năng lượng để làm việc nhưng không kịp nữa rồi. Ánh mắt đau đớn của người đàn ông mất vợ, đứa trẻ mất mẹ làm nó căng tức ở thượng vị và đau nhói ở lồng ngực. Rồi lướt xuống phía dưới, tên họ đầy đủ, năm sinh, kèm bằng cấp chuyên môn của người đồng nghiệp nó không quen nhưng đang dần trở nên “quen” với tất cả mọi người khi lồ lộ trên mặt báo, trái tim nó rung lên buốt nhói, nó thương cho sự bất hạnh của người sản phụ và gia đình, nó thương người đồng nghiệp kém may mắn đó, thương cho tất cả đồng nghiệp của nó và thương chính bản thân mình. Làm bác sĩ, lại là bác sĩ sản có ai dám chắc rằng suốt đời mình có thể an toàn để không phải làm bị cáo cho một phiên toà như vậy. Nó thấy buồn và đau.

Nó lướt nhanh trên mặt báo, “13 người sống sót sau 6 ngày trực thăng rơi trong rừng Amzon”. Chỉ có cái đề mục thôi cũng làm nó tưởng tượng ra được niềm vui vỡ oà của người thân của những con người cực kỳ may mắn, nỗi tuyệt vọng đã được thay thế bằng niềm vui. Nó cũng vui theo. “Xả súng ở sân bay Florida, ít nhất 5 người chết”. Nó chỉ dám đọc lướt nội dung, không dám nhìn hình ảnh, rồi nó lan man nghĩ đến cảm xúc của những người vợ, người chồng, người con…đang háo hức chờ đợi người thân của mình ở phía ngoài sân bay, bỗng dưng bị đánh đổi bằng niềm đau ly biệt. Nó nhắn tin cho vài người thân ở xa lắc hỏi vu vơ vài câu để chắc rằng ai cũng bình an. Nó buồn và bất an.

Nó khám bệnh, bệnh nhân của nó có thai, con quý hiếm, sau những ngày ra huyết doạ sẩy thai liên miên, tiên lượng dè dặt, hôm nay siêu âm đã thấy phôi và tim thai khoẻ. Hai vợ chồng tươi cười, giữ chặt tay nhau với niềm tin ở bước khởi đầu đang dần tốt đẹp, nó tự nhiên mỉm cười. Sản phụ khác lớn tuổi có thai lần đầu, siêu âm đã hai lần ở xa trong cùng một ngày chẩn đoán thai ngừng phát triển dù không có triệu chứng gì bất thường, chính vì thế chị vẫn tin rằng con mình còn khoẻ nên quyết định khăn gói lên bệnh viện lớn để kiểm tra lại. Nhìn những giọt nước mắt tuyệt vọng lăn tròn trên gò má của chị sau một ngày mệt mỏi di chuyển khi nhận cùng kết quả với hai lần khám trước, nó thấy rưng rưng buồn.

Chiều về, kẹt xe nối dài giữa con đường quốc lộ, giữa nắng gắt, tiếng còi xe inh ỏi, những khối lù lù xe tải, ô tô, xe máy, xe thô sơ…chen lấn dành len đường của nhau, chiếc xe cứu thương bị mắc kẹt ở giữa hú còi liên tục trong bất lực… Nó nhìn thấy sự vô cảm của con người trong sự vội vàng hối thúc của cuộc sống. Cuối cùng thì nó cũng thoát ra được, đến kịp tham dự được buổi ra mắt sách của một người anh đồng nghiệp mà nó quý mến – thành công và ấm áp hơn nó tưởng tượng. Nó đã dự nhiều buổi ra sách mới, nhưng ít khi người trong cuộc và khán giả đều có nhiều cảm xúc, thân tình và đồng cảm như vậy. Niềm hạnh phúc, sự chia sẻ, sự giản dị, chân chất và cả những giọt nước mắt…làm nó thấy cuộc đời ấm áp và đẹp “lấp lánh” với những cái tình….

Một ngày bình thường của nó bao giờ cũng vậy, lẫn lộn nhiều cảm xúc, nhiều lúc căng phồng cả thể xác và tinh thần làm nó không thể hít thở thêm chút không khí nào… Vì thế, nó thích viết và thích vẽ, chẳng để làm gì cả, chỉ để cảm xúc của nó có nơi trú ngụ, để lòng nó trở về điểm bình yên và trái tim nó còn đủ chỗ để yêu thương thêm…

Posted in WRITE

TẾT (1)

Như mọi năm, giờ này nó lại náo nức về quê – dù nhiều lúc nó cũng khao khát dành những ngày tự do ít ỏi chính đáng của năm để đi lang thang đâu đó, trãi nghiệm một điều gì đó mới mẻ đủ để nó say mê với những sắc màu cuộc sống…và rồi nó lại book vé về quê từ sớm…Chị nó hình như không còn có khái niệm về quê nữa – Sài Gòn có lẽ đã là quê hương của chị ấy rồi. Ba nó thì luôn nhớ quê, nhớ da diết trong những lời thơ nhưng cũng đã lâu không về…

Nó sống tự do, nó yêu tự do, nó làm mọi điều nó muốn nên nó cũng yêu Sài Gòn. Nó biết chắc rằng nếu nó không vượt qua được bản thân ngày ấy thì bây giờ nó sẽ rất hối hận vì đang ờ đâu đó khác SG – nơi mà nó đã yêu, đang yêu và sẽ yêu…Ở nơi này nó, cũng đã có một cái tổ đủ ấm của mình – ấm đủ để bỏ hết những nhọc nhằn mưu sinh và những bon chen bên ngoài – chỉ cần đóng cánh cửa lại là nó có cả thế giới mơ mộng của riêng mình. Thế nhưng, Tết thì nó vẫn phải khăn gói về quê, bao nhiêu cám dỗ và cả những trở ngại cũng không thể kéo bước chân nó. Cuộc sống nơi dân tình tứ xứ này làm nó vẫn luôn lo sợ một lúc nào đó tết nó sẽ không còn được về quê của mình nữa.

Tết nay, nó vẫn đang còn may mắn và hạnh phúc – nó đang lên danh sách những thứ cần đem theo và gói gém dần hành lí để lại về quê ăn tết.

(08.02.2015)

Posted in WRITE

TẾT (2)

Niềm vui tết của nó đôi lúc chỉ là lăng xăng chạy lên chạy xuống quanh nhà, nghe âm thanh leng keng đổ xăm hường, thỉnh thoảng hóng hớt thêm xem ai đỏ ai đen năm nay, nấu nồi khoai lang chín vàng, ngắm nắng mới, chụp mấy tấm hình – tự sướng là đẹp theo cách cảm nhận của nó, đọc vài trang sách, lắng nghe phố phường lao xao, nghĩ về hạnh phúc – “Đúng là chúng ta phải nghĩ đến hạnh phúc của người khác, nhưng người ta ít khi nhắc cho ta nhớ rằng cái tốt đẹp nhất mà ta có thể làm cho những người yêu thương mình chính là biểu cảm sự hạnh phúc có ở trong ta” (Emile Chartier).

Sáng nay mồng ba tết, nó đi chợ Đông Ba, cũng như hồi nhỏ, đi theo chỉ để xách đồ, nó lại có dịp lắng nghe âm thanh lao xao của buổi họp chợ đầu năm, và cả âm thanh của tuổi thơ vọng về – ở Sài Gòn chắc cũng vài năm rồi nó không bước vào cái chợ nào. Chợ trong kí ức của nó là cả một thế giới đầy đủ sắc màu, có hết tất cả mọi thứ mà nó muốn – và bao giờ đi chợ về nó cũng phải để lại một niềm ao ước ngoài khả năng của nó, để rồi luôn thấy bị hấp dẫn và lôi cuốn mỗi khi nhắc đến “Chợ”. Giờ nó cũng ao ước sống đơn giản như hồi nào – niềm vui chỉ là những điều đơn giản nhỏ bé vậy thôi.

Ba ngày tết sắp qua rồi, về nhà với nó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Nó cũng xin lỗi bạn bè, người thân vì những niềm vui của nó nhỏ nhoi quá chỉ đủ dành những ngày ít ỏi quanh quẩn quanh nhà, quanh xóm và ngẫm nghĩ về chính bản thân nó. Đến giờ nó mới nghĩ ra được lời chúc có ý nghĩa mà nó muốn gửi cho chính nó, cho những người quan tâm đến nó, và những người nó quan tâm; nó xin mượn lại lời của “Alain nói về hạnh phúc” – quyển sách nó được tặng cuối năm (nó được chọn) và kịp đọc đầu năm:

“Tôi chúc bạn có nhiều niềm vui…Bạn có thể rải nó khắp phố phường, trên toa xe điện, hay trong quầy báo; nó sẽ không vì thế mà suy suyễn đến một nguyên tử. Bạn vứt nó ở đâu, nó sẽ mọc lên và trổ hoa ở đấy”.

(21.02.2015)

(Hoa tết – vẽ dở…)