Posted in DRAW AND WRITE, WRITE

Cừu

Ngủ vội từ 5 giờ sáng, dậy vội từ 8 giờ sáng. Âm thanh rộn ràng đầu tiên lọt vào tai là từ chiếc xe “phát thanh” của phường kêu gọi mọi người đi bầu cử, cũng được chú công an phường “chiếu cố” gọi nhắc lên lấy phiếu từ hôm trước nên đã sẵn sàng rồi. Đến nơi, thấy mọi người đã xếp sẵn một hàng dài, mình cũng đúng quy trình – ngoan ngoãn vô lấy phiếu, xếp lại, bỏ vô thùng – chỉ không có cái đoạn vô phòng kín.
Đi ăn sáng, uống cà phê, rồi đi siêu thị – đến chỗ nào cũng đông đúc đến ngạt thở, mới chợt nhớ bữa trước đi dự hội thảo đã được update thông tin dân số Việt Nam bữa nay đã trên 93 triệu – vậy mà mình cứ nhớ con số học địa lí từ thuở nào và cứ chắc mẩm là 80 triệu, cũng lo lo đến một lúc nào đó Sài Gòn đang rất rộng lớn trong suy nghĩ của mình cũng sẽ dần nhỏ hẹp lại theo đúng quy luật…

Về đến nhà là quá trưa, thang máy cũng đông nghịt – chắc mọi người mới đi bỏ phiếu về. Râm ran là câu chuyện bầu cử – có chú khoe bỏ hết cho cả nhà mấy người xong rồi, mình cũng đại diện cho cả hai nhân khẩu nhà mình. May quá, có một chú quẹt dùm cái thẻ và cắt đứt câu chuyện: Em ở tầng XL à, cái nhà hay vẽ tranh đó à, em làm nghề gì mà hay vẽ vậy? Cười – em hay vẽ thôi chứ em chỉ có được một chữ sỹ mà không liên quan gì đến hội họa đâu. Cũng chỉ là câu chuyện vu vơ thôi nhưng cũng để đánh lạc hướng suy nghĩ của mình về những điều vui vui…

Vô nhà, cởi giày nhìn lại mới thấy vết máu khô ở gót chân vẫn còn đó – di chứng từ khuya qua “đi đẻ đêm” về nhà cũng rửa ráy kỹ rồi nhưng mệt quá ngủ vùi không biết vẫn còn đó- nghĩ mà thương cho cái mền, cái gối và người bên cạnh bị mình dẫm đạp xuống đêm.

Chiều xem tin tức, cập nhật tin tức bầu cử dường như là thành công tốt đẹp, không có trường hợp bầu hộ, bầu thay thoáng thấy lòng cau có vì hiển nhiên đó là điều không thật… Mà rồi chợt nghĩ, thôi thì thế thôi, bản thân mình thôi còn không đủ năng lượng để chu đáo và chăm sóc chính mình nên không cần ôm đồm thêm việc khác – đôi lúc cũng phải biết học làm cừu để tiết kiệm năng lượng cho mình.
Đang suy nghĩ miên man, chợt điện thoại reng, chú công an phường gọi lại hỏi đi bầu cử chưa – nghĩ thì người ta cũng phải làm tốt việc người ta được giao thôi chứ biết làm sao được! Tự nhiên thấy chuyện đi “bỏ phiếu vào thùng” của mình hết sức là đúng đắn – ít nhất cuối tuần cũng tiết kiệm được một buổi chiều tối chủ nhật thảnh thơi toàn tâm ý cho những việc quan trọng khác

Cuối cùng, cừu quyết định vẫn sẽ là cừu vì sức cừu chỉ có vậy.

Posted in WRITE

KHOẢNH KHẮC HẠNH PHÚC.

Những ngày này, Sài Gòn mưa nhiều lắm, biết sợ cơn mưa trên chặng đường xa lúc nửa đêm nên cũng biết yêu hơn cơn mưa ngoài cánh cửa để thấy còn có đó những góc nhỏ ấm áp bên đời. Có những người phụ nữ hạnh phúc chỉ đơn giản là một giấc ngủ yên trong tiếng mưa đêm, bên những người mình yêu thương nữa thì thành ra quá nhiều rồi…

Những ngày này, cuộc sống bên ngoài ấy nhiều lao xao để biết trân trọng hơn những thứ mình đang có, biết góp nhặt và chắt chiu thêm hạnh phúc cho những ngày sau. Ai mà biết được trên một quãng đường quá dài và quá xa, sẽ được thêm nhiều nhưng cũng sẽ có nhiều thứ vơi đi… Chẳng ai có thể đi hết một cuộc hành trình dài với cùng những thứ lúc bắt đầu…

Những ngày này, không còn bé nhỏ cũng không còn mơ mộng để tin vào những điều vĩnh cửu và bất biến nhưng vẫn tin rằng có những thứ dù không hiện hữu nhưng sẽ còn lại mãi mãi với thời gian. Nếu được nhắn gửi với ai đó thì mình sẽ nhắc lại một câu nói rất xưa cũ: “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có giây phút vĩnh cửu của tình yêu” …và cũng để nhắc mình biết trân trọng, nâng niu từng khoảnh khắc hạnh phúc khi còn may mắn có được.
(23.9.16)

Posted in WRITE

CẢM XÚC.

Giật bắn người vì tiếng chuông điện thoại, như phản xạ tự nhiên mỗi khi bị thức giấc giữa đêm, nó đưa điện thoại lên vuốt cái màn hình và nghe, rồi vui mừng nhận ra đó là tiếng chuông báo thức lúc 6 giờ sáng, báo cho biết nó sắp hoàn thành nghĩa vụ – nó đã có một đêm trực bình yên. Nó cảm thấy vui và nhẹ cả người vì trút được gánh nặng. Nhưng rồi bữa ăn sáng khô khan mà nó tin rằng sẽ nạp đủ năng lượng cho ngày cuối tuần bận rộn – một mì, hai trứng ốp – la tưởng như bị nghẹn lại ở cổ họng. Nó hay bỏ qua những tin không vui trên tường FB đặc biệt lúc cần nhiều năng lượng để làm việc nhưng không kịp nữa rồi. Ánh mắt đau đớn của người đàn ông mất vợ, đứa trẻ mất mẹ làm nó căng tức ở thượng vị và đau nhói ở lồng ngực. Rồi lướt xuống phía dưới, tên họ đầy đủ, năm sinh, kèm bằng cấp chuyên môn của người đồng nghiệp nó không quen nhưng đang dần trở nên “quen” với tất cả mọi người khi lồ lộ trên mặt báo, trái tim nó rung lên buốt nhói, nó thương cho sự bất hạnh của người sản phụ và gia đình, nó thương người đồng nghiệp kém may mắn đó, thương cho tất cả đồng nghiệp của nó và thương chính bản thân mình. Làm bác sĩ, lại là bác sĩ sản có ai dám chắc rằng suốt đời mình có thể an toàn để không phải làm bị cáo cho một phiên toà như vậy. Nó thấy buồn và đau.

Nó lướt nhanh trên mặt báo, “13 người sống sót sau 6 ngày trực thăng rơi trong rừng Amzon”. Chỉ có cái đề mục thôi cũng làm nó tưởng tượng ra được niềm vui vỡ oà của người thân của những con người cực kỳ may mắn, nỗi tuyệt vọng đã được thay thế bằng niềm vui. Nó cũng vui theo. “Xả súng ở sân bay Florida, ít nhất 5 người chết”. Nó chỉ dám đọc lướt nội dung, không dám nhìn hình ảnh, rồi nó lan man nghĩ đến cảm xúc của những người vợ, người chồng, người con…đang háo hức chờ đợi người thân của mình ở phía ngoài sân bay, bỗng dưng bị đánh đổi bằng niềm đau ly biệt. Nó nhắn tin cho vài người thân ở xa lắc hỏi vu vơ vài câu để chắc rằng ai cũng bình an. Nó buồn và bất an.

Nó khám bệnh, bệnh nhân của nó có thai, con quý hiếm, sau những ngày ra huyết doạ sẩy thai liên miên, tiên lượng dè dặt, hôm nay siêu âm đã thấy phôi và tim thai khoẻ. Hai vợ chồng tươi cười, giữ chặt tay nhau với niềm tin ở bước khởi đầu đang dần tốt đẹp, nó tự nhiên mỉm cười. Sản phụ khác lớn tuổi có thai lần đầu, siêu âm đã hai lần ở xa trong cùng một ngày chẩn đoán thai ngừng phát triển dù không có triệu chứng gì bất thường, chính vì thế chị vẫn tin rằng con mình còn khoẻ nên quyết định khăn gói lên bệnh viện lớn để kiểm tra lại. Nhìn những giọt nước mắt tuyệt vọng lăn tròn trên gò má của chị sau một ngày mệt mỏi di chuyển khi nhận cùng kết quả với hai lần khám trước, nó thấy rưng rưng buồn.

Chiều về, kẹt xe nối dài giữa con đường quốc lộ, giữa nắng gắt, tiếng còi xe inh ỏi, những khối lù lù xe tải, ô tô, xe máy, xe thô sơ…chen lấn dành len đường của nhau, chiếc xe cứu thương bị mắc kẹt ở giữa hú còi liên tục trong bất lực… Nó nhìn thấy sự vô cảm của con người trong sự vội vàng hối thúc của cuộc sống. Cuối cùng thì nó cũng thoát ra được, đến kịp tham dự được buổi ra mắt sách của một người anh đồng nghiệp mà nó quý mến – thành công và ấm áp hơn nó tưởng tượng. Nó đã dự nhiều buổi ra sách mới, nhưng ít khi người trong cuộc và khán giả đều có nhiều cảm xúc, thân tình và đồng cảm như vậy. Niềm hạnh phúc, sự chia sẻ, sự giản dị, chân chất và cả những giọt nước mắt…làm nó thấy cuộc đời ấm áp và đẹp “lấp lánh” với những cái tình….

Một ngày bình thường của nó bao giờ cũng vậy, lẫn lộn nhiều cảm xúc, nhiều lúc căng phồng cả thể xác và tinh thần làm nó không thể hít thở thêm chút không khí nào… Vì thế, nó thích viết và thích vẽ, chẳng để làm gì cả, chỉ để cảm xúc của nó có nơi trú ngụ, để lòng nó trở về điểm bình yên và trái tim nó còn đủ chỗ để yêu thương thêm…

Posted in WRITE

TẾT (1)

Như mọi năm, giờ này nó lại náo nức về quê – dù nhiều lúc nó cũng khao khát dành những ngày tự do ít ỏi chính đáng của năm để đi lang thang đâu đó, trãi nghiệm một điều gì đó mới mẻ đủ để nó say mê với những sắc màu cuộc sống…và rồi nó lại book vé về quê từ sớm…Chị nó hình như không còn có khái niệm về quê nữa – Sài Gòn có lẽ đã là quê hương của chị ấy rồi. Ba nó thì luôn nhớ quê, nhớ da diết trong những lời thơ nhưng cũng đã lâu không về…

Nó sống tự do, nó yêu tự do, nó làm mọi điều nó muốn nên nó cũng yêu Sài Gòn. Nó biết chắc rằng nếu nó không vượt qua được bản thân ngày ấy thì bây giờ nó sẽ rất hối hận vì đang ờ đâu đó khác SG – nơi mà nó đã yêu, đang yêu và sẽ yêu…Ở nơi này nó, cũng đã có một cái tổ đủ ấm của mình – ấm đủ để bỏ hết những nhọc nhằn mưu sinh và những bon chen bên ngoài – chỉ cần đóng cánh cửa lại là nó có cả thế giới mơ mộng của riêng mình. Thế nhưng, Tết thì nó vẫn phải khăn gói về quê, bao nhiêu cám dỗ và cả những trở ngại cũng không thể kéo bước chân nó. Cuộc sống nơi dân tình tứ xứ này làm nó vẫn luôn lo sợ một lúc nào đó tết nó sẽ không còn được về quê của mình nữa.

Tết nay, nó vẫn đang còn may mắn và hạnh phúc – nó đang lên danh sách những thứ cần đem theo và gói gém dần hành lí để lại về quê ăn tết.

(08.02.2015)

Posted in WRITE

TẾT (2)

Niềm vui tết của nó đôi lúc chỉ là lăng xăng chạy lên chạy xuống quanh nhà, nghe âm thanh leng keng đổ xăm hường, thỉnh thoảng hóng hớt thêm xem ai đỏ ai đen năm nay, nấu nồi khoai lang chín vàng, ngắm nắng mới, chụp mấy tấm hình – tự sướng là đẹp theo cách cảm nhận của nó, đọc vài trang sách, lắng nghe phố phường lao xao, nghĩ về hạnh phúc – “Đúng là chúng ta phải nghĩ đến hạnh phúc của người khác, nhưng người ta ít khi nhắc cho ta nhớ rằng cái tốt đẹp nhất mà ta có thể làm cho những người yêu thương mình chính là biểu cảm sự hạnh phúc có ở trong ta” (Emile Chartier).

Sáng nay mồng ba tết, nó đi chợ Đông Ba, cũng như hồi nhỏ, đi theo chỉ để xách đồ, nó lại có dịp lắng nghe âm thanh lao xao của buổi họp chợ đầu năm, và cả âm thanh của tuổi thơ vọng về – ở Sài Gòn chắc cũng vài năm rồi nó không bước vào cái chợ nào. Chợ trong kí ức của nó là cả một thế giới đầy đủ sắc màu, có hết tất cả mọi thứ mà nó muốn – và bao giờ đi chợ về nó cũng phải để lại một niềm ao ước ngoài khả năng của nó, để rồi luôn thấy bị hấp dẫn và lôi cuốn mỗi khi nhắc đến “Chợ”. Giờ nó cũng ao ước sống đơn giản như hồi nào – niềm vui chỉ là những điều đơn giản nhỏ bé vậy thôi.

Ba ngày tết sắp qua rồi, về nhà với nó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Nó cũng xin lỗi bạn bè, người thân vì những niềm vui của nó nhỏ nhoi quá chỉ đủ dành những ngày ít ỏi quanh quẩn quanh nhà, quanh xóm và ngẫm nghĩ về chính bản thân nó. Đến giờ nó mới nghĩ ra được lời chúc có ý nghĩa mà nó muốn gửi cho chính nó, cho những người quan tâm đến nó, và những người nó quan tâm; nó xin mượn lại lời của “Alain nói về hạnh phúc” – quyển sách nó được tặng cuối năm (nó được chọn) và kịp đọc đầu năm:

“Tôi chúc bạn có nhiều niềm vui…Bạn có thể rải nó khắp phố phường, trên toa xe điện, hay trong quầy báo; nó sẽ không vì thế mà suy suyễn đến một nguyên tử. Bạn vứt nó ở đâu, nó sẽ mọc lên và trổ hoa ở đấy”.

(21.02.2015)

(Hoa tết – vẽ dở…)

Posted in WRITE

ĐỒNG NGHIỆP.

Gặp em nhiều lần qua công việc, khi thì mình vội vàng kiếm em vào phiên em trực để lấy phiếu taxi, khi thì em kiếm mình để ghi một số giấy tờ, kí gấp tờ giấy chứng sinh…. Cũng chỉ vậy thôi, hoàn toàn không biết gì hơn về nhau, cũng chưa bao giờ hỏi thăm hay nói thêm một câu gì ngoài chuyện công việc đang cần giải quyết – dù vẫn được gọi là đồng nghiệp. Cũng nhớ hình như có lần em mệt hay sao đó có vẻ không nhiệt tình lắm… Rồi cũng chỉ vậy thôi, như hầu hết các mối quan hệ khác, cứ lướt qua vội vàng… Mình còn chưa kịp nhớ tên em là gì – mà chính xác là không hỏi…

Rồi nhận được tin em mất một cách đột ngột, cũng chưa kịp nhớ là ai dù biết chắc là đã gặp em rất nhiều lần… Rồi sau đó, nghe những câu chuyện “hành lang” và đến viếng em, mới hiểu thêm về em, về hoàn cảnh của em nhưng chẳng để làm gì nữa, chẳng còn có cơ hội để thăm hỏi và thân thiện hơn, có chăng chỉ để an ủi chính mình là có biết một chút về cuộc đời ngắn ngủi của một người…

Cuộc sống vẫn cứ vội vàng, con người ta vẫn cứ phải lướt qua nhau để kịp sống…!

Posted in DRAW AND WRITE, WRITE

“NO COUNTRY FOR OLD MAN.”

Thời chiến tranh, gia tài của anh lính trẻ 18 tuổi chỉ là một gói áo quần, mùng mền và vật dụng cá nhân. Anh tình cờ gặp nàng ở nhà một người quen trong thời gian công tác Hà Nội. Nàng 13-14 tuổi, mồ côi, sống với chị và vì hoàn cảnh khó khăn phải đến ở một gia đình nhận nuôi với lời hứa cho ăn học vì nàng là một người ham học, nhưng rồi lời hứa không giữ được – nàng bỗng dưng trở thành người giúp việc nhà. Anh hiểu tâm sự ấy của nàng, nhưng anh chẳng có gì để giúp nàng ngoài vài mối quan hệ ở Hà Nội. May mắn anh đã tìm được một nơi có thể gửi gắm nàng để làm gia sư cho những đứa trẻ nhỏ trong nhà và đi học. Với nàng, đó là một ân nghĩa lớn, một món nợ. Tình yêu tuổi trẻ của anh và nàng đã bắt đầu như vậy.
Vài năm sau, anh được tổ chức cử đi học nước ngoài với những ràng buộc và quy định trong quân ngũ nên phải chia tay với nàng. Anh không có sự lựa chọn nào khác, anh cũng không cho nàng một cơ hội nào… Chuyện học hành, nghĩa vụ và lí tưởng tuổi trẻ đã lấy hết thời gian của anh và giúp anh tạm quên nàng…

Nhưng rồi anh tình cờ gặp lại nàng trong một buổi lưu diễn văn nghệ giao lưu giữa hai nước năm năm sau đó tại đất khách. Tình yêu của họ dành cho nhau chưa bao giờ hết nên được viết tiếp. Về nước, họ quay trở lại bên nhau. Gia tài của anh sau bao năm cũng chỉ là cái balo con áo quần, vật dụng cá nhân và năm mét vải lụa dành tặng nàng – mối tình đầu và là tình yêu đi hết tuổi trẻ của anh.

Một đêm anh đến nhà nàng thăm, khuya quá nên ở lại – lúc này nàng đang ở với vợ chồng người chị gái và ba người con trong căn nhà 25 mét vuông. Nàng nhường cho anh tấm ván mỏng kê làm giường và trãi chiếu nằm cạnh. Nửa đêm, nàng khẽ thức anh dậy, nàng tình nguyện trao hết cho anh. Anh rất xúc động trước tình cảm đó của nàng, nhưng chưa dám tiến tới vì những quy định trong quân ngũ và cả vì khoảng không gian 5 mét vuông cho mỗi người lúc ấy. Sáng mai, khi anh thức dậy thì nàng đã đi rồi, sau đó anh cũng không còn gặp được nàng nữa, chỉ qua lời nhắn gửi của người chị, anh được biết rằng nàng trách “anh khô khan và không yêu nàng nhiều” và rồi biết tin nàng đã nhận lời làm vợ anh chàng theo đuổi nàng từ lâu và nghe đâu anh chàng đó ngoài tình yêu sâu đậm với nàng còn có tài sản hơn anh là một chiếc xe đạp. Trước ngày kết hôn một tuần, nàng nhắn gặp anh và đêm cuối cùng đó, nàng nói với anh rằng nàng vẫn còn yêu anh và muốn trao tặng món quà quý nhất mà nàng có trước lúc phải mãi mãi xa anh. Sự chính nghĩa của một người đàn ông không cho phép anh nhận nó và hơn hết anh không muốn nàng có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.

Sau đó, anh lấy vợ – một người phụ nữ bình thường nhất để có thể là một người vợ và cho anh, đứa con duy nhất còn sống của ba mẹ anh những đứa con. Cuộc hôn nhân không tình yêu và không có cả sự tương xứng về học thức vì vợ anh chưa từng được đi học đã nhanh chóng tạo nên những đổ vỡ, nhưng ly hôn là điều mà người đàn ông ở thế hệ của anh không hề nghĩ đến. Nàng của anh cũng mất sau đó khi mang thai đứa con đầu lòng và không vượt cạn an toàn.

Sự nghiệp của anh có những bước tiến vững chắc như mong muốn cho đến lúc về hưu muộn ở lứa tuổi ngoài 70. Nhưng chuyện tình yêu thì dừng lại từ cái đêm xưa cũ ấy…

Ông bây giờ đã gần 90 tuổi, đã từng là người có quyền cao chức trọng, cảm thấy cuộc sống dường như đang trôi qua trong vô nghĩa, tẻ nhạt và cô đơn vì những người ở lứa tuổi ông đã không còn hay ít ra là không còn khoẻ được như ông. Tuổi già của ông khoẻ mạnh nhưng đơn độc. Như những người lớn tuổi khác dường như chỉ mang theo với mình cái quá khứ không còn thích nghi với thời cuộc – “là người của thời quá khứ” (theo như cách ông nhìn nhận), mỗi sáng ông cặm cụi đến quán cà phê quen, mở máy tính viết say sưa, toàn viết về chuyện tình yêu như một ám ảnh và để quên thế giới bên ngoài, nghe ông nói thì nếu in thành sách chắc phải đến 600 trang. Nhưng rồi trong một quán cà phê nhỏ, một ngày Sài Gòn không đủ nắng, gặp một người phụ nữ trẻ có thể bỏ qua hết những hối hả của cuộc sống ngoài kia chăm chú lắng nghe, ông đã nói say sưa về chuyện đời – chuyện về bên thắng cuộc, bên thua cuộc, nói về Trung Quốc, Liên Xô, Nước Mỹ, Campuchia, rồi chuyện xưa cũ về Gia Long, Quang Trung, chuyện kinh tế, đầu tư, chuyện về tuổi trẻ ngày ấy và bây giờ…bằng cái nhìn khách quan, không thiên vị, không định kiến và rồi cuối cùng là câu chuyện tình yêu ông đã mang theo suốt đời với từng chi tiết nhỏ dù trên danh nghĩa nó đã kết thúc cách đây gần 60 năm…
Tiếng chuông điện thoại kéo cô về thực tại của cuộc sống, cô đã dùng hết ngân sách thời gian hiếm hoi của mình cho những chuyện không có trong kế hoạch và không có tên như vậy. Cô vội vã chào ông về, không ai lưu giữ một chút thông tin gì của nhau, cô không chắc ông có dùng điện thoại, email hay Facebook gì… Xong việc, chợt nhớ tới ông, cô thử dò tìm thông tin ít ỏi trên FB với cái tên ngắn ngủi: Chú X, nhưng “người của thời quá khứ” không sử dụng mạng xã hội… Có lẽ hôm sau cô sẽ quay lại chỗ cũ tìm ông, cũng có thể ngày mai cô sẽ quên cuộc gặp gỡ này nên cô vội lấy máy bấm vội những dòng chữ để nhớ về một người đàn ông gần 90 tuổi đã nhắc cô nhớ về ý nghĩa của cuộc đời bằng câu chuyện về chính cuộc đời mình, để ít chục năm nữa trong một quán cà phê nào đó của thời tương lai, cô – một người phụ nữ cô đơn chỉ vì lí do đơn giản là tuổi già cũng sẽ nói chuyện với một cậu trai trẻ nào đó về cuộc đời của cô – một câu chuyện khác, có màu sắc khác…

(16.10.2016)

Posted in DRAW AND WRITE, WRITE

ĐÀ LẠT – AI CŨNG CÓ MỘT CUỘC HẸN.

da-lat-binh-an

Với Đà Lạt, từ người nổi tiếng đến người bình thường, từ nghệ sĩ, trí thức đến dân lao động, từ người cũ đến người mới… ai đã từng đặt chân đến đều được phép yêu và được trao tặng lại những miền kí ức rất đẹp, rất thơ và cả những nuối tiếc. Dù chỉ dăm bảy ngày hay vài ba tháng, ai đến rồi hẳn đã nhớ, đã thương và đã viết về Đà Lạt lúc đang còn ở đó đẹp như lúc đã rời xa. Người có nhiều trăn trở và tâm tư đến với Đà Lạt để lắng đọng và bình yên, người khô cằn trái tim vì cuộc sống mưu sinh tìm đến để khơi dậy lại thứ cảm xúc đã quên lãng. Người nghệ sĩ đi tìm ca từ, ý thơ, nét họa qua cảnh vật và con người từ quá khứ đến hiện tại, người bình dân tìm nơi tạm nghỉ và tìm về những giá trị tinh thần hiếm hoi trong đời sống. Những đôi tình nhân tìm đến chọn Đà Lạt làm nhân chứng cho tình yêu, những kẻ cô đơn tìm đến để được vỗ về, an ủi và nuôi dưỡng niềm tin vào tình yêu…

Mỗi người có một lí do khác nhau nhưng đủ nặng lòng để ai cũng tham lam muốn giữ Đà Lạt cho riêng mình, có thể chỉ để níu giữ một khoảnh kí ức chưa đủ đầy của những ngày tháng ấy, một mùa hoa dã quỳ cũ – rất cũ, trên một dốc đồi phủ một màu vàng hoa, hoa ngập cả trong hơi thở, đọng lại trên môi, rơi mềm trên vai và thời gian đã dừng lại… Chỉ chừng đó thôi cũng đủ để mỗi năm lại cứ lưu luyến xin được hẹn hò với Đà Lạt, có thể lại vào mùa dã quỳ vàng rực, hay lúc hoa anh đào vừa phơn phớt hồng hay mùa cà phê đang đơm hoa trắng muốt… để điền thêm vào những khoảng trống kí ức – nối liền những mảnh ghép rời rạc nhưng mạch lạc… Dù cảnh có thay đổi, dù người không còn cũ thì ít nhất vẫn còn đó một mùa hoa và hơn hết là một Đà Lạt, như Nguyễn Vĩnh Nguyên trìu mến gọi “Đà Lạt – một thời hương xa”.